Bà Xã Thư Ký
Phan_2
Trình Hạo Hiên có vẻ bình tĩnh nói: "Tôi không khẩn trương, ngược lại là cô, phải giải thích thế nào? Muốn cô về nhà xem mắt, lại đem đàn ông về nhà! Mẹ cô nhất định sẽ cảm thấy kỳ quái, mà bà sẽ không hỏi tôi, chỉ biết hỏi cô mà thôi."
Anh nói không sai, mẹ là người sáng suốt, bà nhất định sẽ nghi ngờ, hơn nữa, giữa hai người bọn họ không có chút nào giống người yêu, phải thế nào mới lừa gạt được người đã từng trải là mẹ.
"Vậy phải làm sao bây giờ ? Muốn tôi nói thế nào?" Lạc Điềm Hân chưa từng nói dối mẹ, nếu như bị vạch trần, cô không thể ôm hết.
“Làm sao tôi biết, cô nghĩ đi!" Trình Hạo đem vấn đề ném lại cho cô, dù sao thì cô phải làm như vậy .
"Anh. . . . . . Thật là không có tình đồng nghiệp!" Đối với thái độ lạnh lùng như vậy của anh, Lạc Điềm Hân đã sớm khó chịu, không riêng gì cô, mọi người trong công ty đều không thoải mái!
Cho nên lúc anh nói có thể giúp cô, cô mới kinh ngạc như vậy.
"Tôi không cho là cô có!" Theo chỉ thị của Lạc Điềm Hân, Trình Hạo quẹo một cái, chạy đến của nhà họ Lạc.
Hai người cũng không muốn xuống xe.
Anh đang đợi cô nghĩ ra, mà cô suy nghĩ vỡ đầu thế nào, cũng không được.
"Cô nghĩ ra chưa?" Sau mười mấy phút, Trình Hạo rốt cuộc không nhịn được mà hỏi cô.
Lạc Điềm Hân trừng mắt nhìn anh một cái, "Gấp cái gì?"
Bây giờ cô không vội về nhà mình, anh là một người ngoài, gấp cái gì?
"Tiểu thư Lạc Điềm Hân, bây giờ đã tám giờ tối, làm bằng sắt, cũng đói bụng chứ? Huống chi tôi còn lái xe lâu như vậy." Thật ra thì Trình Hạo không quá đói, nhưng đã đến lúc đi vào, trò chuyện, đến tám giờ rưỡi, chín giờ mới có thể ăn cơm!
Lạc Điềm Hân bị anh nói như thế, cũng cảm thấy đói bụng, sau đó suy nghĩa gì đó trong đầu đều bị đói khát đuổi đi.
"Đều là anh! Nói gì đói bụng, tôi mới vừa nghĩ ra một ít, toàn bộ đều không nhớ rõ."
Trình Hạo vô cùng không hài lòng với thái độ hiện tại của cô, nói thế nào anh cũng là cấp trên của cô, cô ra khỏi công ty liền chống đối anh, có phải anh đã cho cô quá nhiều quyền lợi?
"Lạc Điềm Hân, tôi phát hiện, mấy ngày nay cô đã thay đổi!"
Lạc Điềm Hân nghiêng đầu nhìn anh, "Có sao?"
Sao cô không thấy?
"Lá gan của cô càng lúc càng lớn! Có phải tôi nói giữ công việc cho cô, cô càng ngày càng làm càn? Càng ngày càng không coi tôi ra gì rồi hả ?"
Cô trước kia, là một thư ký có bộ dạng hoảng sợ, chuyện anh dặn dò đều nghiêm túc thực hiện, khi anh trách móc cô, cho dù trong lòng cực kỳ bất mãn, cũng không thể hiện ra ở trước mặt anh, không ngờ sau khi hai người thỏa thuận, cô hoàn toàn không sợ anh rồi.
Lạc Điềm Hân kinh ngạc, mình cũng quên chuyện này, không nên khiến tổng giám đốc đảm đương bạn trai của cô không thoải mái, bị trách mắng khinh thường cấp trên, đây là cái đạo lí gì?
"Thật xin lỗi, tổng giám đốc, lần sau tôi không dám nữa! Anh tự tính toán! Đói bụng đúng không! Lập tức xuống xe! Lập tức xuống xe!" Lạc Điềm Hân lập tức chân chó.
Đối với thái độ hiện tại của cô, Trình Hạo tương đối hài lòng.
Lạc Điềm Hân muốn mở ra dây nịt an toàn xuống xe, nhưng lại không biết thế nào, "Chuyện gì xảy ra?"
Trình Hạo cau mày, giúp cô kiểm tra một tay, đầu hai người không tự chủ đến gần .
Thì ra là bị mắc kẹt, Trình Hạo sửa chữa một lúc thì hết chuyện.
Lúc này hai người mới cảm thấy có bao nhiêu gần, vội vàng tách ra.
Mà lúc này, hai người cũng phát hiện có hai người ở trước đầu xe.
"Cha, mẹ!" Lạc Điềm Hân kêu lên.
Chương 2
Trong phòng khách nhà họ Lạc, hai vị trưởng bối vẫn nhìn chằm chằm vào hai vị vãn bối đang ngồi đối diện.
Cuối cùng, Trình Hạo lên tiếng trước, đưa danh thiếp cho hai người.
"Bác trai, bác gái, hai người khỏe! Cháu tên là Trình Hạo Hiên, đây là danh thiếp của cháu."
Mẹ Lạc vui vẻ nhận danh thiếp, thấy tên công ty cùng chức vị trên danh thiếp, hai người kinh ngạc mà nhìn tới nhìn lui.
Đây không phải là công ty Lạc Điềm Hân đang làm sao? Hơn nữa, chức vị còn là tổng giám đốc, đó không phải là cấp trên của cô sao? Hai người bọn họ vừa thấy một màn kia ở cửa, rất rõ ràng, bọn họ không phải là. . . . . .
"Quan hệ của hai người là?" Mẹ Lạc không chắc chắn mà hỏi, dù sao, một màn kia, có rất nhiều cách nói.
Lạc Điềm Hân liếc mắt nhìn Trình Hạo, đối phương nói thẳng ra: "Cháu là bạn trai của Hân Hân, chúng cháu qua lại một thời gian rồi, lần này thừa dịp Hân Hân nghỉ, đặc biệt dẫn cô ấy về nhà thăm hai bác."
Lời của anh nói, một chút cảm giác giả tạo cũng không có, cảm giác như cô thật sự là bạn gái của anh.
Lạc Điềm Hân cũng cảm thấy thần kỳ, cô ở ngoài nghĩ cái đống kia, nhưng không nghĩ đến anh không khẩn trương, như là có chuẩn bị trước.
Nhìn anh tự nhiên trả lời vấn đề của mẹ cô như vậy, chắc không xảy ra việc gì.
Mẹ Lạc nghe xong, vẫn cảm thấy có chút kỳ quái, cha Lạc thật cao hứng nói: "Tốt! Hoan nghênh hoan nghênh! Hân Hân của chúng ta lớn như vậy, đây là lần đầu tiên dẫn bạn trai về nhà !"
Lạc Điềm Hân cười cười, không dám lên tiếng.
Trình Hạo Hiên nhìn Lạc Điềm Hân, trong mắt mang theo cười nhạo, nói: "Thật sao? Vậy thì thật là quá vinh hạnh rồi !"
Những lời này làm Lạc Điềm Hân bất mãn, lấy cùi chỏ húc anh một cái.
Thấy hành động của hai người, mẹ Lạc không nhìn ra sơ hở gì, nhưng bà vẫn không bỏ qua cho Lạc Điềm Hân.
"Sẽ không là tùy tiện tìm đàn ông tới gạt mẹ chứ? Vì tránh né mẹ sắp xếp xem mắt cho con?" Mẹ Lạc cũng không ngại có người khác ở đây, trực tiếp hỏi.
Cha Lạc xấu hổ nhìn thoáng qua Trình Hạo, tiếp theo trách mẹ Lạc: "Bà nói gì vậy, một người sống sờ sờ ở chỗ này, hơn nữa bà vừa rồi cũng thấy, bọn họ không phải người yêu thì là cái gì?"
Mẹ Lạc dĩ nhiên thấy được, nhưng vẫn cảm thấy có chút không ổn!
"Tôi thấy được, nhưng cũng có thể không phải là sự thật, tại sao nó sớm không nói, muộn không nói, cố tình nói có bạn trai lúc tôi muốn nó đi xem mắt?"
Lạc Điềm Hân muốn mở miệng giải thích, nhưng lại bị Trình Hạo ngăn lại.
"Bác gái, thật xin lỗi, Hân Hân vì cháu mới không nói."
Lạc Điềm Hân nhìn anh, có thật là cái gì anh đều giải quyết được?
Mẹ Lạc, cha Lạc nhìn Trình Hạo.
"Cháu là nhân vật công chúng, Hân Hân không muốn gây rối cháu,cho nên mới gạt tất cả mọi người, lần này cháu không muốn Hân Hân uất ức, mới theo cô ấy trở về ." Trình Hạo nghiêm túc nói, còn cầm bàn tay nhỏ bé đang đổ mồ hôi lạnh của cô.
Mẹ Lạc nghe xong chép miệng, "Sao không nói sớm cho mẹ biết? Muốn gạt của người nhà sao? Thiệt là, làm hại mẹ sắp xếp."
"Thật xin lỗi, mẹ!" Lạc Điềm Hân đành phải phối hợp với Trình Hạo Hiên, nói xin lỗi bà.
Nhưng điều này cũng chứng minh, cha mẹ đã thừa nhận Trình Hạo rồi, vậy thì không cần tìm người xem mắt cho cô, không ngờ xử lý đơn giản như vậy, làm hôm nay cô lo lắng cả ngày, như thế là tốt rồi.
Mẹ Lạc cười hì hì nhìn Trình Hạo Hiên, "Cháu đói bụng không! Bác làm thức ăn, cháu chờ một chút!"
Trình Hạo mỉm cười lễ phép, dĩ nhiên là đói bụng, cũng lâu như vậy.
Chờ mẹ đi khỏi, Lạc Điềm Hân nói nhỏ với anh: "Cám ơn! Không ngờ giải quyết dễ dàng như vậy."
"Hừ, cô cho rằng tôi là cô sao?" Trình Hạo cười lạnh một tiếng nói.
Lạc Điềm Hân nói nhỏ: "Dạ, tổng giám đốc là lợi hại nhất."
"Dối trá!" Trình Hạo nghe được.
Khuôn mặt cô lập tức tươi cười, "Nào có! Bây giờ tôi đi giúp mẹ, sẽ không để anh đói bụng, anh chờ đi!" Lạc Điềm Hân nói xong rồi chạy vào phòng bếp giúp cha mẹ.
Nhưng mẹ Lạc đuổi cô ra ngoài, "Không cần con giúp, con nói chuyện phiếm với Hạo là được!"
Lạc Điềm Hân không muốn ở một mình với anh, bình thường đi công tác với anh, cũng có khách mời ở cùng, hơn nữa đều nói chuyện công việc, hiện tại ngồi xuống, chẳng lẽ muốn bọn họ nói về công việc hay sao?
"Đừng! Con muốn giúp mà!"
"Không cho! Vất vả lắm con mới dẫn bạn trai về nhà, có chuyện gì cũng giữ lấy cho mẹ, tuyệt đối không thể buông tha! Nếu con làm mất con rể của mẹ, mẹ không để yên cho con đâu." Mẹ Lạc rõ ràng không cho cô giúp.
Lạc Điềm Hân không ngờ, người đàn ông mới xuất hiện một tiếng, cũng thu phục được mẹ, còn suy nghĩ cho anh. Làm ơn, cô mới là con gái của bà!
Thấy Lạc Điềm Hân, Trình Hạo đang ngồi trên ghế sofa xem báo, hỏi cô ie»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on "Không cho vào bếp?"
"Đúng! Muốn tôi nói chuyện phiếm với con rể!" Lạc Điềm Hân tức giận nói.
Trình Hạo khẽ mỉm cười, "Mẹ cô dễ đối phó hơn so với mẹ tôi!"
"Tôi không cho là vậy, tôi cảm thấy Trình phu nhân tốt hơn!" Lạc Điềm Hân nói chuyện với mẹ Trình, thật ra thì yêu cầu của bà rất đơn giản! Anh là con trai, không nguyện ý thỏa mãn mà thôi.
"Vậy thì chờ lúc cô sống chung với bà, sẽ biết!" Trình Hạo liếc nhìn tờ báo nói.
Cô sẽ có cơ hội sống chung với mẹ Trình sao? Dù sao thì qua ba tháng, tất cả, tất cả đều kết thúc, đương nhiên, sau này đừng nhắc đến chuyện này là được!
Cha mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng hài lòng. Một buổi tối lôi kéo Trình Hạo không thả, hỏi vô số vấn đề, quả thật là muốn đem toàn bộ người nhà hỏi qua một lần.
"Mẹ, khuya lắm rồi, hôm nay anh ấy lái xe một ngày, cũng mệt mỏi rồi, mẹ không để anh ấy nghỉ ngơi một chút sao?" Thật ra thì Lạc Điềm Hân cũng mệt nhọc, nhưng bọn họ một chút ý muốn ngủ cũng không có.
Mẹ Lạc nhìn thời gian, thật là không còn sớm, đành bỏ qua cho con rể.
"Vậy cũng được! Các con đi nghỉ ngơi đi! Ngày mai lại nói."
Lạc Điềm Hân yên lòng nói: "Vậy con đi dọn dẹp phòng dành cho khách!"
Mẹ Lạc ngăn cô lại, "Dọn dẹp phòng dành cho khách cái gì? Đến phòng con ở là được rồi!"
"Không được!" Hai người trăm miệng một lời từ chối.
"Tại sao không được?" Mẹ Lạc thấy hai người ăn ý phản đối như vậy, có chút khó hiểu.
Lạc Điềm Hân cùng Trình Hạo nhìn nhau nói: "Như vậy không tốt! Chúng con nên ở riêng đi!"
"Các con dù sao cũng là người yêu, ở cùng một chỗ thì có gì sao?"Bà rất cởi mở , hơn nữa bà rất hài lòng người đàn ông này, nếu hai người có thể vĩnh viễn ở chung một chỗ, kết hôn rồi sinh con, vậy thì không còn gì tốt hơn rồi.
Làm sao mà Lạc Điềm Hân có thể ở cùng phòng với anh? Hai người căn bản là giả bộ! Nếu như ở cùng một phòng, xảy ra chuyện thì phải làm thế nào?
"Không tốt! Vẫn nên ở riêng thì tốt hơn!"
Mẹ Lạc đẩy hai người tới phòng của Lạc Điềm Hân, "Mẹ không ngại, con để ý cái gì? Hay là hai người không phải người yêu, cho nên không dám ở cùng phòng?"
"Dĩ nhiên không phải!" Hai người trăm miệng một lời, Lạc Điềm Hân nhìn Trình Hạo lần nữa.
Trình Hạo giải thích nói: "Bác gái, bởi vì là ở nhà, Hân Hân khá xấu hổ! Nếu Hân Hân không muốn, vậy chúng cháu không ở chung."
Mẹ Lạc trừng mắt nhìn hai người, thật là không nắm chặt cơ hội.
"Không có phòng dành cho khách, phòng dành cho khách bị mẹ làm làm nhà kho rồi, không thể cho người ở."
Sẽ không đúng lúc như vậy chứ? "Chuyện khi nào? Lần trước con về, không phải họ hàng nhà mình còn ở được sao?"
Mẹ Lạc đứng ở cửa, ngăn hai người ra, "Lần trước đã rất lâu rồi! Hơn nữa con không nói muốn dẫn người về nhà, đương nhiên là mẹ chưa dọn dẹp!"
Lạc Điềm Hân mím môi, nếu là cô, khẳng định sẽ dọn dẹp phòng khách cả đêm.
"Bằng không như vậy, cháu ngủ phòng khách!" Trình Hạo đề nghị, đương nhiên là anh muốn ngủ ở trong phòng, nhưng là rất dễ nhận thấy, mẹ Lạc không muốn cho anh ngủ phòng dành cho khách, mà Lạc Điềm Hân cũng không muốn anh ngủ trong phòng của mình,trừ cách này ra thì không còn cách nào khác.
Mẹ Lạc kiên quyết phản đối, "Như vậy sao được? Cháu khách quý, sao có thể ngủ phòng khách?"
"Cháu ngủ phòng khách cũng được!" Anh là Đại Thiếu Gia, hơn nữa còn là người giúp cô, tại sao có thể ngủ phòng khách, nếu có ngủ, thì phải là cô chứ?
"Không cho! Mẹ nói hai người các con có phải người yêu hay không? Vì vấn đề ngủ ở đâu mà ầm ĩ lâu như vậy? Có phải hai người gạt mẹ không?" Mẹ Lạc bất giác cảm thấy kỳ quái.
Lạc Điềm Hân ảo não, vội vàng nói: "Được rồi! Chúng con ngủ một phòng! Mẹ, ngủ ngon!"
Nói xong lập tức đóng cửa lại.
Trình Hạo thành công chiếm giữ phòng cô rồi, "Mẹ cô thật thú vị!"
Lạc Điềm Hân không cho là vậy, "Anh không phải nói mẹ tôi rất giống với mẹ anh sao? Vậy sao anh không cho là mẹ anh thú vị?"
"Có lẽ bà là thú vị, nhưng mà tôi không nhớ bà thú vị chỗ nào!" Trình Hạo đối với mẹ mình, đơn giản là có lời mà không thể nói.
Trình Hạo nhìn giường lớn 1m8, hỏi cô: “Tối nay cô ngủ trên giường hay là dưới đất?"
Ngủ dưới đất? Anh không phải là muốn để cho cô ngủ dưới đất chứ? Mặc dù anh là Đại Thiếu Gia, nhưng sẽ không có phong độ như vậy chứ?
"Anh nói là, muốn tôi ngủ dưới đất?"
Trình Hạo nằm xuống giường, "Chẳng lẽ muốn tôi ngủ dưới đất sao? Dĩ nhiên, tôi cũng không ngại khi hai người chúng ta ngủ chung giường."
Lạc Điềm Hân nhìn giường, mặt đỏ lên.
Đương nhiên là cô không muốn ngủ dưới đất, nhưng nếu không ngủ dưới đất, nhất định phải ngủ cùng giường với anh.
"Dù sao. . . . . . Cũng đã vào, vậy. . . . . . Cho anh một nửa!"
Trình Hạo đến gần Lạc Điềm Hân, đầu cố ý cúi xuống, "Cô xác định? Cô không phải sợ buổi tối tôi. . . . . ."
Lạc Điềm Hân khẩn trương nuốt nước miếng một cái, "Buổi tối anh muốn làm cái gì?"
"Cô cứ nói đi?"
Cô sợ mà lui về phía sau, "Anh đừng quên, tôi đã thỏa thuận với anh, anh dám làm, thì phải bồi thường cho tôi."
Nghe giọng cô hình như mang theo hoảng sợ, cũng biết mục đích của mình đã đạt được, nên không hù dọa cô nữa.
"Có phải là cô suy nghĩ quá nhiều rồi? Ý của tôi là, cô không sợ tôi ngáy to vào buổi tối sao?"
Ngáy to? Ồ! Hoàn hảo là ngáy to! Lạc Điềm Hân thở phào nhẹ nhõm. Nhưng sao anh lại đáng ghét như vậy? Lại chỉnh cô.
"Tôi. . . . . . Tôi không sợ, không quan trọng."
"Vậy thì tốt! Vậy chúng ta tắm một cái rồi đi ngủ!"Trình Hạo Hiên quả thật cũng mệt mỏi, bởi vì hôm nay mẹ Lạc hỏi quá nhiều, làm hại anh trả lời rất nhiều.
"Ừm! Anh đi tắm trước đi!" Lạc Điềm Hân chỉ phòng phòng tắm nói.
Cô chờ anh ngủ thiếp đi, mới tắm, bằng không sẽ lúng túng!
--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------
Có thể là ngày hôm qua thần kinh khẩn trương cao độ, khiến buổi tối Lạc Điềm Hân ngủ rất sâu, buổi sáng cũng dậy trễ.
Lúc mở mắt, Trình Hạo Hiên đã không còn bên cạnh, cũng không biết đi đâu rồi.
Sau khi Lạc Điềm Hân ăn sáng xong, mới nhìn thấy anh một thân quần áo thể thao trở về, hơn nữa còn nghiêm túc.
Chuyện gì xảy ra? Sáng sớm đã có người chọc giận anh rồi sao?
"Anh muốn đi mua đồ không?" Cô tính đi mua một ít thứ cần thiết, ngày hôm qua lúc trở về, đem rất ít vật dụng hằng ngày.
Trình Hạo cầm khăn lông lau mặt của mình, "Chờ tôi tắm xong rồi nói."
Buổi sáng khi anh thức dậy, phải vận động ra mồ hôi, sau khi tắm mới có thể khôi phục, cho nên hiện tại, anh căn bản không muốn nói chuyện.
Lạc Điềm Hân bất mãn với thái độ của anh, sao lại có cảm giác cô đang cầu xin anh? Thật là ghét.
Nhưng cô vẫn phải chờ, bởi vì nếu như cô không chờ, lát nữa anh nhất định sẽ lấy dáng vẻ cấp trên mà áp bức cô, cô thật là đáng thương, thời gian nghỉ phép, đều bị cấp trên áp bức .
Đợi một hồi lâu, anh mới ra khỏi phòng.
Lạc Điềm Hân lấy xe ngựa nhỏ trong nhà ra, Trình Hạo ngăn cô lại, "Cô sẽ không ngồi xe ngựa mà đi chứ?"
Nếu muốn ngồi xe ngựa, gọi anh đi cùng làm gì?
"Đúng!"
Anh tỏ vẻ không đồng ý, xe nhỏ như vậy, muốn ngồi hai người?
"Nếu cô muốn đi cái này, tại sao hỏi tôi muốn đi cùng không? Tôi cho là cô muốn tôi lái xe đi!"
"Không phải! Tôi chỉ hỏi anh muốn mua đồ không? Hơn nữa vào trấn nhỏ đi xe ngựa dễ dàng hơn lái xe hơi." Lạc Điềm Hân chọn đi xe ngựa nhỏ không phải là không có đạo lý, đừng xem trấn nhỏ như vậy, nhưng người cũng rất nhiều, đặc biệt là người lái xe.
"Anh đừng thấy xe anh là sắt bọc thịt, còn xe tôi là thịt bọc sắt, ở cái trấn nhỏ thế này, chỉ có xe tôi mới đi qua lọt!" Lạc Điềm Hân rất tự hào về cái này, "Rốt cuộc là anh có đi hay không? Đi thì nói, không đi thì nói, quyết định đi."
Sau khi Trình Hạo suy nghĩ, quyết định đi! Nếu ở chỗ này, sẽ bị vấn đề của cha mẹ Lạc không biết từ đâu chui ra mà hỏi , "Ừ, đi!"
Cuối cùng, vì Trình Hạo không đi xe ngựa, Lạc Điềm Hân đành chở anh đi siêu thị bằng xe máy.
"Thoải mái không? Đây chính là cảm thụ của người đi xe máy, mặc dù xe của tôi kém hơn người ta."
Trình Hạo không nói gì, trực tiếp đi vào siêu thị.
"Thật là không còn gì để nói, nói mấy câu mà không nói."
Lạc Điềm Hân dừng xe, lập tức đi theo, trừ vật dụng hằng ngày, cô còn phải mua rất nhiều thứ, đẩy một chiếc xe, hai người tách ra, muốn mua gì thì mua.
Lạc Điềm Hân đi tới khu thực phẩm, nghĩ hôm nay ăn cái gì?Lúc ra ngoài đã nói với mẹ, cô sẽ mua thức ăn.
Trình Hạo đã chọn xong đồ của mình, thả hết vào trong xe.
"Tổng giám đốc, anh muốn ăn cái gì? Tôi không biết anh muốn ăn cái gì!" Lạc Điềm Hân đã dạo hai vòng rồi, nhưng không thể quyết định dứt khoát nên ăn cái gì.
Bởi vì Trình Hạo là khách, nếu cô không mua thức ăn khách thích, mẹ của cô lại mắng cô.
"Gì cũng được, tôi không kén chọn!" Anh rất ít ăn món ăn gia đình, không phải là anh thích thức ăn ở ngoài, mà là không có thời gian về nhà ăn cơm, quan trọng là, sau khi về nhà, anh lập tức sẽ bị mẹ tra hỏi.
Lạc Điềm Hân ngẩng đầu, khó hiểu nhìn anh, "Anh không kén chọn? Tôi tưởng đại thiếu gia thường kén chọn."
"Rất xin lỗi, tôi không kén chọn."
Trình Hạo thấy cô không quyết định được thì tự mình chọn thức ăn.
"Ôi chao, không nhìn ra anh sẽ chọn thức ăn?" Một mặt ở nhà như vậy, Lạc Điềm Hân lần đầu tiên nhìn thấy.
Trình Hạo biết cô lại xem thường anh, cô lại quên thân phận của mình là gì, dám nói chuyện với anh như vậy. Nâng mắt nhìn cô một cái, Lạc Điềm Hân nhận được được tín hiệu, chỉ có thể ngậm miệng.
Đột nhiên bị người đánh một cái sau lưng, Lạc Điềm Hân quay đầu lại nhìn, là bạn học ngày xưa.
"Thần Thần, Cao Chí, sao các cậu ở đây?" Lạc Điềm Hân hưng phấn ôm bạn học là Ninh Thần.
Ninh Thần cũng hưng phấn nói: "Chúng tớ mới thấy khó hiểu, sao cậu lại ở đây? Trở về lúc nào? Sao không nói?"
Cao Chí gật đầu hùa theo lời Ninh Thần, "Đúng vậy! Chúng tôi không ai nhận được tin gì cả!"
"Tớ đột nhiên tính trở về mà thôi, cũng không có chuẩn bị gì!" Cô cũng ngại nói, là mẹ muốn cô trở về xem mắt nên cô mới trở về .
"Cậu đã trở lại, ngày mai gặp mặt, cậu nhất định phải tới!" Ninh Thần lôi kéo Lạc Điềm Hân nói, nhất định phải tới.
Lạc Điềm Hân có phần khó xử, cô không biết lúc đó có rảnh hay không! Dù sao thì bên cạnh còn có một người đàn ông.
"Tớ cũng không rõ lắm, phải đến lúc đó mới biết !"
Trình Hạo dạo một vòng xong mới phát hiện không thấy Lạc Điềm Hân, nhìn chung quanh, mới phát hiện cô ở khu rau cải nói chuyện phiếm với người khác!
Lúc đầu, anh không định tới quấy rầy, dù sao thì ở bên ngoài, xem như không quen biết thì tốt hơn! Nhưng ánh mắt của người đàn ông kia làm anh cảm thấy có phần khó chịu.
Người đàn ông kia cũng là bạn của cô sao?Ánh mắt mê thích rõ ràng như vậy mà cô không nhận ra! Nhưng mà khuôn mặt người đàn ông kia không được đẹp, dáng người cũng không tốt! Cũng có thể là Lạc Điềm Hân không thích loại này, cô mới có thể làm như không nhìn thấy!
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian